1Cái bẫy ngọt ngào của "đang làm việc"
Có một loại cảm giác mà tôi nghĩ mỗi PM IT đều quen thuộc: kết thúc một ngày dài, nhìn lại, thấy mình đã "chạy" liên tục mười tiếng đồng hồ, trả lời hơn trăm tin nhắn, ngồi qua sáu cuộc họp, đẩy được vài chục ticket — và rồi, vào đêm khuya, đột ngột tự hỏi: "Hôm nay mình đã thực sự làm được gì?"
Bận rộn cho ta cảm giác có ích. Tác động đôi khi chỉ là một cuộc trò chuyện 15 phút mà không ai nhìn thấy. Phân biệt hai trạng thái này là kỹ năng quan trọng nhất của PM trưởng thành.
2Khi sự bận rộn trở thành chiếc khiên
Một PM mà tôi tôn trọng từng nói với tôi câu này, sau ba tháng burnout: "Anh ạ, em nhận ra rằng em sợ ngồi yên. Mỗi khi không có gì để làm, em cảm thấy mình vô dụng — nên em luôn tự tạo ra việc để làm. Em không bận vì dự án cần em bận. Em bận vì em không chịu nổi cảm giác không bận."
Bận rộn dễ. Bận rộn được khen. Bận rộn có thể "chứng minh" qua calendar đầy ắp và Slack notifications không ngừng. Tác động thì im lặng — một quyết định khó được đưa ra đúng lúc, một thành viên team được giữ lại nhờ một cuộc gọi đêm khuya, một dự án bị huỷ kịp thời để cứu công ty khỏi mất ba tháng.
3Ba dấu hiệu phân biệt
4Khung tự đánh giá hằng tuần
5Để suy nghĩ tuần này
"Hôm nay tôi đã bận rộn, hay tôi đã tạo ra tác động? Nếu là cả hai — phần nào nhiều hơn?"