1Khi tất cả đều quan trọng, không gì là quan trọng
Có một câu mà tôi nghe đi nghe lại trong các buổi 1-1 với PM IT: "Sếp ơi, em không biết bỏ cái gì. Cái nào cũng quan trọng." Tôi luôn trả lời bằng một câu hỏi ngược: "Nếu cái nào cũng quan trọng, vậy thực ra không có cái nào quan trọng cả — vì cuối cùng em phân bổ năng lượng đều cho tất cả, đúng không?"
Vilfredo Pareto nhận ra: 80% của cải nằm trong tay 20% dân số. Quan sát ấy trở thành quy luật phổ biến — và nghề PM IT không phải ngoại lệ. Vấn đề là phần lớn chúng ta gật đầu với quy luật này về mặt lý thuyết, rồi vẫn sống như thể 100% công việc đều xứng đáng có 100% sự chú ý.
2Khi sprint nào cũng "toàn bộ đều ưu tiên cao"
Một PM tôi cố vấn cho có thói quen lạ: cuối mỗi sprint, cô ấy chụp màn hình backlog và lưu vào folder riêng. Sau sáu tháng, cô ấy phát hiện: 70% tickets được đánh "High Priority" trong sprint trước đó, sang sprint sau bị xoá lặng lẽ, không ai nhắc tới nữa. Không phải vì chúng đã xong. Mà vì chúng chưa bao giờ thực sự quan trọng.
AI làm cho vấn đề này phức tạp hơn: khi AI cho phép tạo ra ticket rẻ đến gần như miễn phí, dòng vào backlog vượt xa năng lực xử lý của team. 80% phần nhiễu càng phình to nhanh hơn, 20% phần quý giá càng dễ bị lẫn vào.
3Bốn lăng kính để tìm ra 20%
4Ba thực hành để bảo vệ 20%
5Để suy nghĩ tuần này
"Việc này có nằm trong 20% sẽ định hình tuần này — hay nó chỉ làm tôi trông như đang làm việc?"
Không cần trả lời đúng ngay. Chỉ cần hỏi đủ lâu, đủ nhiều, để câu hỏi trở thành thói quen. Khi câu hỏi này trở thành phản xạ, bạn đã đi qua một ngưỡng quan trọng: từ PM chạy theo mọi thứ, sang PM chọn lựa có chủ đích.