1Khi tài liệu trở thành nơi quyết định đi đến để chết
Có một loại tài liệu rất quen thuộc trong các dự án IT: nó dài 32 trang, được lưu trong một thư mục SharePoint với tên "FINAL_v3_reviewed_updated.docx", có lịch sử chỉnh sửa từ năm người, và đến nay không ai trong dự án thực sự đọc nó từ đầu đến cuối. Khi có ai đó cần thông tin, họ Slack hỏi bạn trực tiếp — vì rẻ hơn là mở tài liệu ra.
Tài liệu ấy không phải để truyền đạt thông tin. Nó là một dạng nghi lễ — bằng chứng rằng "chúng ta đã có spec". Nhưng phía sau lớp nghi lễ, không một quyết định nào được đưa ra dễ dàng hơn nhờ sự tồn tại của nó.
2Khi AI viết được mọi thứ, người ta viết quá nhiều
Một nghịch lý đang diễn ra ở phần lớn team IT: kể từ khi AI có khả năng viết tài liệu lưu loát, lượng tài liệu sinh ra trong dự án không giảm — nó tăng vọt. Nhưng chất lượng quyết định không cải thiện tương ứng.
Vì AI giải quyết được vấn đề "viết", nhưng không giải quyết được vấn đề "tư duy". Trước thời đại AI, viết là một rào cản buộc PM phải cô đặc suy nghĩ. Bây giờ AI viết 30 trang trong 5 phút — rào cản biến mất, và tài liệu trở thành nơi đổ ra mọi suy nghĩ chưa rõ.
3Tài liệu một trang, ba câu hỏi
4Ba thực hành để tài liệu sống lại
5Để suy nghĩ tuần này
"Tài liệu này tồn tại để giúp ai đó ra quyết định gì? Nếu tôi xoá nó đi tuần sau, một quyết định cụ thể nào sẽ bị treo lại — và liệu có ai thực sự nhớ đến nó?"